🫧 Chữa lành không phải là phải luôn vui vẻ!

Ngày nay, trong một xã hội hiện đại và một cuộc sống bộn bề, con người càng gặp nhiều vấn đề hơn. Nhất là cảm xúc – điều chẳng ai dạy ta cách lắng nghe. Nhưng lại chi phối gần như tất cả mọi thứ trong đời của mỗi người. Ta luôn cố gắng mạnh mẽ để theo kịp guồng quay cuộc sống. Đôi khi cũng vùi đầu vào công việc đến quên mất việc chăm sóc bản thân. Cho đến khi những nỗi buồn mơ hồ kéo đến, ta lại bắt đầu loay hoay.

Không ít người tìm đến “chữa lành” như một cách để tìm lại sự bình yên bên trong. Nhưng rồi lại lầm tưởng rằng: chữa lành là phải luôn tích cực, luôn vui vẻ, luôn lạc quan. Thật ra thì không phải vậy!

Sự thật là: chữa lành không phải là luôn vui vẻ. Mà là học cách thành thật với chính mình – kể cả khi cảm xúc đó chẳng dễ chịu gì.

💔 Sự thật là: Chữa lành không hề dễ chịu

Ngày nay, cụm từ “chữa lành” được nhắc đến rất nhiều lần trên nền tảng mạng xã hội, sách self-care,…. Tuy nhiên, không phải ai cũng thật sự hiểu rõ hết về nó. Có thể nhiều người vẫn nghĩ rằng: Quá trình chữa lành sẽ đồng nghĩa với việc ta phải tích cực, mỉm cười và luôn yêu đời. àng lạc quan thì càng chứng tỏ mình đã “đi đúng hướng”. Và thế là ta bắt đầu tạo ra một áp lực mới cho bản thân – áp lực phải “ổn”. Một khoảnh khắc nào đó, tôi cũng đã từng như thế.

Nhưng bạn biết không? Để bắt đầu hành trình này thật sự sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Vì đó là lúc ta phải quay về đối diện với chính mình…Không phải là một phiên bản “đã tốt hơn”, mà là phiên bản vẫn còn đầy những vết xước, chưa được chạm đến.

Chữa lành không phải là gạt bỏ nỗi buồn hay buộc mình phải “ổn” dù bên trong còn nhiều giông bão. Trước hết, ý nghĩa thật sự của chữa lành là thành thật với bản thân. Dù là buồn, tức giận hay trống rỗng – tất cả đều xứng đáng được lắng nghe và ghi nhận.

Đối diện với những cảm xúc bị lãng quên

Hành trình chữa lành thường bắt đầu với những bóng tối, nỗi sợ được khơi gợi từ sâu bên trong mỗi người. Ở nơi đó, chưa đựng những nỗi đau ta từng hoặc cố tình lãng quên. Những điều tưởng chừng như nhỏ thôi nhưng lại mang đến những cảm xúc mơ hồ, khó chịu dai dẳng.

Đó cũng có thể là một ký ức mơ hồ về việc không được lắng nghe khi còn bé. Là lần đầu tiên khóc mà chẳng ai quan tâm. Hay là cảm giác phải gồng gánh trách nhiệm không phải của mình, chỉ để làm vừa lòng người khác. Tất cả những cảm xúc ấy – sự tủi thân, giận dữ, sợ bị bỏ rơi – vẫn đã luôn tồn tại ở đó, dù bạn có nhận ra hay không.

Và chúng cần được nhìn thấy. Vì nếu không, chúng sẽ tiếp tục chi phối cách bạn yêu thương, cách bạn phản ứng, cách bạn sống. Đúng vậy, chúng đều sẽ vô thức lặp lại tương tự với những trải nghiệm cũ. Vì thế, chữa lành là phương thức để bạn quay lại và nhẹ nhàng hơn với chính những gì mình đã trải qua.

Càng gồng mình để “ổn”…lại càng tổn thương

Để có thể thích nghi và sống sót giữa nhiều biến động, con người đã phải ẩn mình đi rất nhiều. Những câu nói như “mạnh mẽ lên”, “tích cực lên” đều như một tiêu chuẩn để ta áp đặt lên bản thân. Ta luôn gượng cười dù lòng đã mệt mỏi và gật đầu “mình ổn” dù rõ ràng là không…

Chính sự gồng mình ấy chỉ làm các vết thương càng thêm sâu. Sự mâu thuẫn luôn khiến ta bức bối và ngày càng tự thu mình lại. Tồi tệ hơn nữa là khi ta bắt đầu tự trách mình vì “không thể tích cực như người ta”. Từ đó, lại đổ lỗi cho bản thân thêm vì chưa đủ mạnh mẽ, chưa đủ kiên cường. Liệu bạn có thấy vòng lặp này quen không? Bạn đã từng trải qua những cảm giác ấy bao giờ chưa?

Con người thường sẽ hay nhìn vào những điểm chưa tốt của bản thân để so sánh. Nhưng chưa bao giờ tự hỏi rằng chặng đường mình đi qua thì bản thân đã cùng đồng hành tuyệt vời như thế nào. Thật ra, can đảm không phải là giấu đi những giọt nước mắt, mà làm dám để nó rơi và bước tiếp. Chữa lành không đến từ việc ép mình phải vui. Nó đến từ việc cho phép mình không vui và thành thật với nỗi buồn. Chỉ khi bạn chấp nhận mình là một con người đầy đủ sắc thái thì bạn sẽ có thể đối diện mỗi khi khó khăn đến.

🌱 Chữa lành bắt đầu từ sự hiện diện

Chúng ta không thể thật sự chữa lành điều gì mà ta còn né tránh. Nếu bạn muốn hiểu và ôm lấy nỗi đau của mình, hãy nhìn vào sự hiện diện của nó. Đôi khi, điều duy nhất ta cần làm là ngồi xuống, nhắm mắt lại và tự hỏi bản thân.

“Hôm nay, mình đang cảm thấy như thế nào?”

Và dù cho đó có là bất kỳ câu trả lời nào: “Mình mệt”. “Mình cô đơn quá” hay chỉ đơn giản là “Mình không biết nữa”. Tất cả đều là phản hồi có lý từ bản thân! Chúng ta không cần phân tích sâu cũng không cần tìm lý do ngay cho nó. Hãy ở lại với cảm xúc ấy một chút! Nó sẽ giống như cách bạn ngồi lại với một người bạn đang buồn mà chẳng cần nói gì.

Việc dám ở lại với những cảm xúc khó chịu chính là sự dũng cảm. Và cũng chính là sự khởi đầu cho một hành trình chữa lành. “Chữa” ở đây không phải là sửa chữa bản thân mà học cách đồng hành cùng chính mình để “lành” lại những vết thương.

Và đặc biệt, khi nhận ra mình không ổn, bạn cũng có thể bắt đầu thay đổi một vài thói quen mới để giúp bản thân trở nên tốt hơn. Bởi sự lặp lại từ những thói quen cũ sẽ dễ khiến bạn khó thoát khỏi những lối suy nghĩ cũ. Bắt đầu từ những gì nạp vào cơ thể như dinh dưỡng cho đến giấc ngủ cũng có thể giúp bạn nhận ra bản thân đang có những cảm xúc nào.

Không cần vội – chữa lành luôn có nhịp riêng

Với mỗi hành trình, chúng ta đều mong ngóng một kết quả nào đó. Rằng sau vài tháng “làm công tác tâm lý”, chúng ta sẽ không thấy buồn nữa. Hay sau vài buổi trị liệu, vài khóa học self – help, ta sẽ trở thành phiên bản khác – yêu đời, biết ơn và tràn đầy năng lượng. Nhưng hành trình chữa lành không giống vậy.

Chữa lành thật sự sẽ không có một đích đến cụ thể. Với mỗi người thì lại càng khác nhau, có những người sẽ nhanh lấy lại trạng thái vui tươi nhưng một số người lại không. Điều này cũng giống như chăm sóc cho một khu vườn vậy. Có hôm trời mưa to đến mức bạn chẳng thể làm gì. Có hôm lại nắng gắt, chỉ kịp tưới qua loa. Nhưng cũng sẽ có những hôm trời đẹp, bạn cảm thấy bản thân thật rạng rỡ. Đó là sự lên xuống của cảm xúc. Và nó sẽ là điều bình thường nếu bạn học cách chấp nhận mọi cảm xúc của chính mình.

Chữa lành không phải là sẽ không bao giờ đau hay buồn nữa. Mà là khi mọi thứ chùng xuống, bạn sẽ không còn cảm thấy cô đơn. Quan trọng hơn hết là bạn sẽ học được cách ôm lấy chính mình. Vì nỗi đau này sẽ qua như một cơn mưa rào. Một giây phút buồn thì hãy để lại cảm xúc ở lại khoảnh khắc đó…nó sẽ không định nghĩa cho cuộc đời của bạn sau này.

Hãy nhớ rằng…

Hành trình chữa lành là cơ hội để bạn dám chạm vào những phần dễ tổn thương nhất trong mình. Là không phán xét, không chạy trốn. Với hành trình chữa lành của riêng mình, chậm lại để thở, để buồn, để yêu chính mình dù bạn chưa hoàn hảo.

Dù cho sau một khoảng thời gian bước đi trên con đường này, hôm nay bạn cảm thấy chùng xuống thì cũng không sao cả. Nếu bạn cảm thấy mọi thứ dường như đổ vỡ, quay lại điểm bắt đầu cũng không sao cả…Thay vì cứ cố gắng bước mãi về nơi có ánh sáng, hãy học cách thắp sáng từ bên trong bằng tình thương và sự kiên nhẫn với chính mình.

Chữa lành không phải là phải luôn vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *